Các bài thơ chủ đề bản thân

      57

LỚP: MẪU GIÁO LỚN THƠ TRUYỆN: CHỦ ĐỀ BẢN THÂN

I:Thơ

Chiếc bóng

Giữa trưa hè rét nựcBé đi mặt hàng câyDưới bóng râm tán láĐôi cơ mà hồng hây hâyƠ kìa, bọn kiến nhỏXây tổ nắng và nóng chang changNhững loại đầu nhỏ bé xíuĐội khu đất đi thành hàngBé thương bọn kiến trắngLấy mình làm cho bóng râm,

Che đuối cho lũ kiếnĐang xây tổ âm thầmVề nhà, chị em đanh chờĐịnh để dòng bóng lạiCho loài kiến mượn làm ngườiBé đi bóng cũng bướcBé đi bóng cũng bướcÝ của nhỏ xíu chẳng thànhSao loại bóng xấu thếKhông đứng được phương diện mình?Phạm Thanh Quang

Những con mắt

Lúng liếng bên trên câyMuôn ngàn đôi mắt láChân có mắt cáĐề dò đường điMuốn biết dòng gìPhải nhờ vào mắt lướiMắt bão tốt thồiChả ai chơi cùngĐứng xếp thành hàngMắt trẻ, mắt nứa

Mắt của fan giàThường hay đeo kínhBé ngồi nẩhm tínhCòn thiếu mắt saoTít tận trời caoSuốt đêm nhấp nháyTìm mãi chả thấyMắt mình sinh sống đâuCái gương ngó vàoLong lanh đôi mắt bé.Còn chiếc ô cửaLà mắt ngôi nhà

Tay ngoan

Tay thò tay thụtTay thụt tay thòTay múa xòe hoaĐẹp xinh muời ngónTay ngoan vòng đónKhách mang lại thăm nhàTay biết xòe ra“ú, a” cùng bạn

Tay ngoan buổi sángChải răng white tinhTay biết xếp hìnhViết bài xích làm toánTay ngaon sạch sẽ đẹpTự biết siêng loTay thụt tay thòTay thò tay thụt.

Bạn đang xem: Các bài thơ chủ đề bản thân

Võ Thị như Chơn

Lời bé

Mẹ đi trực vắng vẻ nhàNhư vắng hơn một nửaBếp thất thuởng đỏ lửaĐường a chợ thêm xaMẹ đi trực vắng tanh nhàCơm chỉ hay một mónMèo bé cũng kêu cáhnTròn xoe mắt: “Meo meo”.

Mẹ đi trực với theoTiếng ồn ã la hétVắng một ngày mới biếtTiếng rầm rĩ cũng vuiTiếng ầm ĩ cũng vuiMẹ đi trực vắng tanh nhàNhư thiếu rộng một nửaDáng người mẹ về trước cửaBa mừng vui rộng con.

Nguyễn Văn Bình

Xòe tay

Em xòe tay ra,Em xòe tay ra.Xinh như hoa nở.Như nhị trang vởEm vẽ, em tôKhi mong muốn thưa cô,

Tay giơ lên trước,Khi em cất bước,Tay vung nhịp nhàng,Khi hát kết đòanTay di động cầm tay bạn.

Xem thêm: Những Loài Hoa Tượng Trưng Cho Cái Chết Ở Nhật, Những Loài Hoa Mang Ý Nghĩa Buồn

Phong Thu

II: TRUYỆN

Câu Truyện Của Tay nên Và Tay Trái

Từ trước đến giờ, Tay trái với tay phải luôn luôn là nhị người bạn bè thiết của nhau. Một hôm, mẹ đi chợ về. Tay bắt buộc giúp bà mẹ xách giỏ giúp mẹ, mệt nhọc quá nó mắng Tay trái:– Cậu thiệt là sướng, chẳng phải thao tác gì nặng nề nhọc, còn tớ thì việc gì cũng phải làm. Từ việc xúc cơm, rứa bút, thái rau… tất cả đều vì chưng một tay tớ cả.Nghe chúng ta nói vậy. Tay trái khổ cực chẳng nói gì. Nó lẳng lặng ngoảnh mặt đi chỗ khác và hẹn sẽ không hỗ trợ tay phải việc gì nữa.Rồi 1 trong các buổi sáng, con tín đồ thức dậy và ý muốn đánh răng nhưng Tay Trái vẫn giận Tay yêu cầu mất rồi nên chỉ có một tay cố bàn cahỉ, còn ly nước thì ko sao cố được. Nhỏ người ban đầu không sử dụng rộng rãi vì tiến công răng vừa cậhm vừa không sạch. Đến lúc đề nghị mặc áo quần thì lại càng khổ hơn. Cấp thiết nào cài đặt nút được nếu như chỉ có một tay. Vậy là con fan đành mang nhăn nhúm nhằm kịp mang đến trường. Khi thầy giáo dạy vẽ xe hơi thì hết chịu đựng nổi. Chỉ có một tay nhằm cầm bút màu và không tồn tại tay nào để giữ lại giấy cả. Giấy cứ chạy lung tung và trêu:– trên cậu chỉ biết quý trọng bản thân mình mà lại coi thường chúng ta nên hậu quả vậy nên đấy!– hại bị con bạn không đề xuất đến mình nữa. Tay Phaỉa bèn nề Tay Trái:– Cậu góp tớ với! câu hỏi này cạnh tranh quá, tớ không làm được.– Tay Trái vẫn còn giận, ngay thức thì nói:– Sao trước khi cậu nói tớ chẳng được bài toán gì?Tay Phải ăn năn hận nói:– Tớ biết mình sai rồi, thôi mang lại tớ xin lỗi. Bọn họ hòa nhé!Thế là tay Trái với Tay phải giúp con người đánh răng, khoác áo và làm cho nhiều câu hỏi khác một cách nhanh chóng, gọn gàng.Cuối thuộc Tay Phải vui vẻ thốt lên:– nhờ cậu mà tớ đỡ vất vả. Cậu và tớ đều đặc biệt quan trọng như nhau. Không tồn tại cậu thì tớ có rất nhiều việc mà 1 mình tớ không thề nào làm đươc.

Lý Thị Minh Hà

Cô nhỏ xíu hoa hồng

Ngày xưa, có hai mẹ con Hoa Hồng. Chị em yêu hoa hồng lắm. Hoa Hồng gồm mái tóc dài, đôi tay trắng hồng cùng cặp mắt đen lay lấy. Tuy vậy Hoa Hồng khôn cùng lười, chỉ nhìn vuốt trong cả ngày, chẳng giúp bà mẹ việc gì. Mẹ bi hùng lắm, khuyên răn thế nào cũng không được, đến nỗi bà mẹ phải ốm. Thấy chị em ốm, buộc phải nằm một chỗ. Hoa hồng ăn năn hận lắm, vội đi kiếm thuốc đến mẹ.Đến ngã tía đường, Hoa Hồng chần chừ đi bổ nào. Huê hồng hỏi một cây Liễu nhỏ tuổi ven đường:– Liễu ơi, chị em chị ốm, em có biết ở chỗ nào có thuốc không?– Chị mang lại em mái tóc, em chỉ đường cho!– Em mang đi!– Chị hãy trèo lên núi kia!Hoa Hồng thấy đau nhói. Mái tóc dài của cô nhỏ xíu biến mất. Còn cây Liễu bự vụt, cành lá xanh mướt.Hoa Hồng mang đến cây núi thấy một câ táo apple cành lá cụt ngủn. Hoa HỒng hỏi:– táo ơi, chị em chị ốm, em có biết ở đâu có dung dịch không?– Chị đến em 2 tay em chỉ cho.– Em mang đi!– Chị hãy trèo lên núi kia!– hoả hồng thấy nhức buốt, 2 tay đã phát triển thành mất. Còn cây apple vụt lớn, cây cỏ xum xuê, trĩu quả.Lên cho đỉnh núi, huê hồng chỉ thấy một chiếc giếng cạn. Huê hồng hỏi:– Giếng ơi, bà bầu chị ốm, em có biết nơi đâu có dung dịch không?– Chị cho em đôi mắt, em đang chỉ cho.– Em đem đi!– Chị hãy mang đến giếng kia!Hoa Hồng nhức thót tim, hai con mắt cảu em đã biến mất, em không bắt gặp gì nữa. Nước Giếng dưng lên, mừi hương ngào ngạt. Một giờ đồng hồ nói đựng lên:– con hãy đem thuốc đi, thuốc chữa bệnh cho bà bầu con đây!Hoa Hồng run sợ cúi xuống giếng. Nước Giếng dưng lên, ập lệ miệng Hoa Hồng. Hoả hồng ngậm rước một ngụm nước rồi vội vã lần mặt đường trở về.Mẹ vẫn ở thin thít trên giường. Huê hồng chạy ào tới mặt mẹ.– người mẹ ơi!Nước trong miệng hoa hồng rơi xuống ngực mẹ. Bà ngồi bật dậy, khỏa mạnh khỏe bình thường. Bà ôm chặt đem Hoa Hồng, khiếp ngạc:– Sao bé lại cố này?Bà khóc mọi giọt nước đôi mắt rơi xuống đôi mắt Hoa Hồng. Kỳ lạ thay, nhị mắt huê hồng bừng sáng. Bà xoa đầu Hoa Hồng, tóc Hoa Hồng hốt nhiên mọc dài, óng mượt. Bà lại xoa khắp fan Hoa Hồng, tay huê hồng mọc lại như cũ.Và Hoa Hồng cute hơn xưa.

Lan phương

Cái đuôi của Sóc Nâu

Sóc Nâu có cái đuôi bông thật xuất xắc vời. Nó thường hênh hoang:– mẫu đuôi của tôi đẹp nhất phải tớ là đứa trẻ dễ thương nhất, tuyệt đối hoàn hảo nhất! tớ đã đi khắp khu rừng để cho mọi bạn thấy…Rồi Sóc Nâu ban đầu lên đường. Gặp Gấu Đen, nó phấn chấn chìa chiếc đuôi ra khoe. Gấu Đen bảo:– chiếc tát của Gấu này new tuyệt vời. Chú này cũng muốn thử không?Sóc Nâu lắc đầu. Ví như bị Gấu tát thì chắc chắn rằng đau lắm. Sóc nâu xấu hổ bỏ đi.Một cơ hội sau, Sóc Nâu gặp Hổ Vằn. Này lại đem dòng đuôi ra để khoe. Lão Hổ Vằn gầm lên một tiếng đụng trời– nanh vuốt cảu laòi Chú đánh Lâm họ mới là tốt vời, đọc chưa, tinh quái con?Sóc Nâu hại qaú chạy biến vào rừng sâu.Ở nhà, Sóc mẹ đi tìm kiếm mãi mà lại không thấy Sóc Nâu đâu. Khi trở về, gặp mặt trận mưa to. Sóc chị em bị ướt với cảm lạnh.Lũ thú nhỏ dại thương Sóc bà bầu lắm, bọn chúng rủ nhau đến coi sóc Sóc mẹ. Thỏ thì kiếm phân tử dẻ, khỉ vào rừng tra cứu lá thuốc, Hoẵng ra suối lấy nước….Tất cả chỉ mong sao cho Sóc bà bầu mau khỏi. Hươu Sao nói:– cháu cạhy cấp tốc như gió. Cháu sẽ đi tìm bạn Sóc Nâu về!Ròng tan một ngày trời, Hươu Sao new tìm thấy Sóc Nâu sẽ ngồi dưới góc cây, fan run cụ cập vì đói với rét. Sóc Nâu òa khóc:– Ở phía trên sợ lắm, chỉ tòan là thú dữ, chẳng ai thèm chú ý cái đuôi của tớ. Hu…hu…hu…– vắt sao cậu không về nhà, bà bầu cậu lo lắm đấy? – Hươu Sao trách.– nhưng tớ bị lạc đường…hu…hu…– Thôi, nín đi, nhằm tớ gửi về!Về đến nhà, Sóc Nâu nhắc về chuyến hành trình cho mẹ nghe. Sóc chị em bảo:– loại đuôi bông dù là đẹp thì cũng không hẳn là tuyệt vời. Chỉ có những người bạn giỏi khiêm tốn với sẵn lòng giúp đỡ người khác new là đông đảo đứa trẻ giỏi vời.Bây tiếng Sóc nâu vẫn hiểu. Sóc nâu cảm ơn các bạn và nói:– mang đến tờ được nhập hội nhé! Tớ mong trở thành người tuyệt vời nhất như những cậu mà!

Bích Hồng

Giấc mơ kỳ lạ

Trong khu nhà ở kia có cô nhỏ xíu tên là mày Mi.Mi Mi cực kỳ lười ăn nên lúc nào thì cũng cảm thấy stress và không muốn làm những gì cả, cả ngày chỉ hy vọng nằm ngủ thôi.Một hôm, mệt quá, cô bé bỏng ngủ thiếp đi. Vào giấc mơ, cô vô cùng kinh ngạc khi thấy các thành phần của cơ thể lại rất có thể trò chuyện được với nhau. Cô thấy anh Tay rỉ tai với anh Chân:– Này anh Chân, ko biết tại sao dạo này tay của tớ lại mỏi thế,không muốn làm cái gi cả.– Tôi cũng thế, hay họ cùng mang đến hỏi bác bỏ Tai đã tạo ra nhẽ đi! – Anh Chân cũng lên tiếng.Anh Tay và anh Chân thuộc đi mang đến nhà bác bỏ Tai. Họ gọi:– chưng Tai ơi, bác bỏ Tai!Họ hotline một câu, rồi cha câu cũng không thấy bác bỏ Tai trả lời. Một thời điểm sau, chưng Tai bắt đầu lên tiếng:– Ai đấy? Ai gọi tôi đấy?– Chúng con cháu đấy, Tay , Chân đây!– tất cả chuệyn gì thế?– bác bỏ nghe được rất nhiều điều, bác có thể cho chúng cháu biết, nguyên nhân dạo này chúng con cháu lại mệt mỏi mỏ tế?– Tôi quan trọng nói cho những anh rõ được vày dạo này tôi cũng ù lắm, không nghe được gì cả. Họ cùng cho nhà cô đôi mắt hỏi nhé!Thế là bác Tai, anh Chân cùng đi đến nhà cô Mắt. Đến nơi, họ cũng chú ý thếy các bạn miệng. Trông chúng ta ấy ể oải không kém, phương diện mũi thì tái nhợt. Tất cả cùng chứa giọng gọi:– Cô mắt ơi, cô mắt!Cô đôi mắt nghe tiếng call liền cách ra và hỏi:– gồm chuyện gì mà ồn ã thế?Bác miện chứa giọng hỏi:– Sao vớ cả công ty chúng tôi lại stress thế này?Cô bắt gặp được các điều, cô hoàn toàn có thể giải ưa thích cho chúng tôi rõ được không?Cô đôi mắt nói:– mặc dù mắt tôi chú ý không rõ lắm, cơ mà tôi hiểu tất cả là do bạn miệng không được ăn, ko được uống nên cơ thể của họ mệt mỏi theo. Bây giờ, họ cùng đi kiếm cô chủ và bảo cô nhà phải cần cù ăn uống, năng bạn hữu dục thì mới có thể có một khung hình khỏe to gan lớn mật và chúng ta mới khỏa khoắn được.Nghe thấy tếh. Tất cả mọi người hiểu ra với đồng thanh:– Đúng đấy, họ cùng đi tìm kiếm cô chủ!Đúng cơ hội đó, cô nhỏ xíu choàng tỉnh cùng giật mình nghĩ: “Mình phải nạp năng lượng thật các và siêng tập thể dục new được!”Chẳng bao lâu sau, cô nhỏ xíu đã biến một cô nhỏ nhắn khỏe bạo phổi và giúp được rất nhiều việc cho phần đa người.

Nguyễn Bích Ngọc

Đôi tai xấu xí

Nhà Thỏ Nâu ở giữa làng, giải pháp khá xa cánh đồng bắp cải, nơi các bạn thỏ giỏi tới để nghịch đàu. Thỏ Nâu cực kỳ ít khi tới đó. Nguyên nhân không yêu cầu vì ở trong nhà xa, cũng không phải chân Thỏ Nâu bị đau. Thỏ Nâu chưa đến chỉ vì ngượng với các bạn về đôi tai vừa to lớn vừa dài của mình. Chúng ta thường trêu đôi tai Thỏ Nâu trông giống như hai loại lá cải bắp vậy.Cứ mỗi một khi soi gương thấy đôi tai của bản thân là Thỏ Nâu chỉ muốn khóc… Thấy vậy, Thỏ ba nói:– không sao đâu, con trai ạ! Rồi con sẽ thấy song tai của mình rất đẹp với tiện lợi.Nhưng Thỏ Nâu hoài nghi rằng một song tai vừa to vừa nhiều năm lại lại đẹp cùng tiện lợi. Thỏ Nâu dịp nào cũng đau khổ và đi đâu cũng cố gắng cụp song tai xuống.Chơi mãi một mình cũng chán, 1 trong các buổi chiều, Thỏ Nâu ra cánh đồng cải bắp chơi. Thỏ Nâu cùng với chúng ta Thỏ Xám, Thỏ Bông đùa chốn tra cứu trên cánh đồng bắp cải vui ơi là vui .Mải vui chơi và giải trí nên trời về tối lúc nào chúng ta Thỏ cũng không tuyệt biết. Bên trên cánh đồng bắp cải, trời như càng về tối nhanh hơn. Bởi thế, các chú Thỏ không tìm được con đường về nhà nữa.Cả cha chú Thỏ lo lắng òa lên khóc… Chọt Thỏ Nâu xong xuôi khóc và nói– các cậu gồm nghe thấy tiếng gì không?– Khộng! ráng cậu nghe thấy gì?– Tiếng cha tớ gọi…– Nhưng bọn chúng tớ chẳng nghe thấy gì cả…Chỉ new Thỏ Nâu nghe thấy tiếng cha mình hotline thật. Đôi tai của Thỏ nâu vểnh lên, hướng tới phía tiếng gọi của bố. Cầm cố là tía bạn đi về hướng có ti6éng gọi của ba Thỏ nâu và tìm được đường về.Thỏ Xám cùng Thỏ Bông nói cùng với Thỏ Nâu:– bọn chúng tớ đang không khi nào trêu đôi tai to của người sử dụng nữa… Đôi tai của bạn thật thính cùng đẹp.Cũng từ đó, Thỏ Nâu mới thấy lời ba nói đúng. Đôi tai của Thỏ Nâu thật đẹp và có ích…

Theo báo Họa Mi

Truyện Của Dê Con

Dê bà mẹ bị nhỏ xíu nặng bắt buộc nằm ở trong nhà liền call Dê bé đến với bảo:– bây giờ con siêng năng đi tìm thức ăn uống nhé! Nhưng con phải cẩn thận kẻo gặp gỡ Chó Sói đấy! Chó Sói có….Chưa nghe mẹ nói không còn câu, Dê nhỏ nhanh nhảu đáp:– người mẹ cứ yên tâm! bé biết khía cạnh Chó Sói rồi mà!Nói rồi, Dê nhỏ chào bà bầu rồi chạy vào rừng. Dê con chạm chán một loài vật có hai cành cây khô bên trên đầu. Dê bé nghĩ: “Chắc đấy là Chó Sói rồi!” và xoay đầu bỏ chạy. Nhưng con vật đó cười cùng nói:– Này Dê nhỏ , tờ là Hươu đây… gồm gì nhưng bạn tá hỏa thế?Dê bé đã nghe chị em kể về các bạn Hươu hiền khô lành, tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người nên nó tạm dừng và nói:– Thế bạn là Hươu à?-ừ! chúng ta vào rừng 1 mình phải coi chừng chạm chán Chó Sói nhé! Chó Sói tất cả cái đuôi nhiều năm xù lông cùng hàm răng…Dê bé chẳng đợi bạn Hươu nói hết câu sẽ đáp:– Tờ biết rồi!Nói xong, Dê con đi tiếp vào rừng. Dê con ngẩng đầu chú ý lên cây với thấy một loài vật có cái đuôi xù lông. Dê con hồi hộp vừa hét lên vừa quăng quật chạy:– bà mẹ ơi! Chó Sói!Con thiết bị ở trên cây bèn gọi:– Dê bé ơi! Tôi chưa hẳn là Chó Sói đâu, tôi là sóc đây. Chó sói có móng vuốt…Chẳng chờ Sóc nói xong. Dê con đáp:– Tôi biết rồi!Và nó chạy tót đi. Được một quãng. Dê con gặp mặt một con vật có cỗ lông màu sắc xám. Loài vật cất giọng ôn tồn:– chào cháu Dê con! chưng có quà mang đến cháu, lại trên đây với bác nào!Dê con nghe nói được mang đến quà thì thích hợp lắm tức thời tiến lại gần. Thốt nhiên cô Thỏ Nâu đi ngang qua thấy vậy liền điện thoại tư vấn to: Dê con ơi! Chó Sói đấy! Chạy mau!Dê con hoảng hốt cahỵ thục mạng. Ngoảnh lại đằng sau, Dê nhỏ thấy Chó Sói đã đuổi theo. Đang lúc nguy cấp cho thì cô Thỏ Nâu chạy ngang qua mặt Chó Sói, Chó Sói liền xua theo cô Thỏ Nâu. Quá cơ, Dê bé chạy gấp về nhà. Cô Thỏ Nâu nhanh trí chui vào trong một hốc cây, Chó Sói` đành tiu nghỉu vứt đi.Dê bà bầu thấy Dê nhỏ chạy về tức khắc hỏi:– tất cả chuyện gì vậy hả con?– nhỏ vẫn chưa tìm được cái gì ăn nên bụng đói meo. Nhưng bé đã chạm chán bạn Hươu, chúng ta sóc, cô Thỏ Nâu cùng cả lão Chó Sói tàn nhẫn đấy!– Vậy à? và còn gì khác nữa nào?– Từ ni trở đi, bé sẽ lắng tai lời chỉ bảo của mọi tín đồ và chẳng dám nói “Biết rồi” nữa đâu người mẹ ạ!